TẠI SAO?
Why — The human question that never stops asking
Cuộc đời và những lý do là một câu hỏi không có hồi kết.
Ai cũng từng lúng túng khi phải diễn đạt:
Tại sao tôi làm điều này?
Tại sao tôi có mặt ở đây?
Tại sao điều này quan trọng?
Không chỉ để trả lời người khác — đôi khi để trả lời chính mình.
Có lẽ vì thế, con người cần nghệ thuật.
Vì có những điều mà ngôn từ, logic hay khoa học chỉ đứng ngoài cửa.
Nghệ thuật bước vào — bằng trực giác, bằng cảm giác, bằng im lặng.
Trà là chất liệu “đủ rộng”
Chạm vào trà,, chúng tôi đi tìm thấy một chất liệu đủ rộng và đủ sâu để chạm đến:
triết học và giả kim,
vật lý và sinh học,
lịch sử và linh hồn,
công nghệ và ý thức,
và cả niềm tin — theo cách mỗi người gọi tên.
Nhưng càng đi xa, chúng tôi càng hiểu:
không phải cần thêm một “tách trà ngon”,
mà cần một cách trở về để nhìn cho đúng.
Vì vậy chúng tôi ngồi lại, uống trà, làm trà — một cách khác đi:
không vội vàng, không rập khuôn,
như một hành trình học hỏi có kỷ luật,
và một tinh thần khai phóng.
Giá trị của Clarity — Sự sáng tỏ
Chúng tôi trân trọng một phẩm chất: Clarity và thấy rằng con đường theo trà đưa đến một cái thấy mới , nhận thức ở tầng cao hơn về Clarity, về sự sáng tỏ, đây cũng chính con đường dẫn đến sự tinh khiết cân bằng.
Chúng tôi đặt câu hỏi WHY trước mọi hành động:
trước một sản phẩm,
trước một quyết định,
trước một hướng đi,
trước một thay đổi.
Nếu chưa có câu trả lời đủ thuyết phục — chúng tôi chờ.
Nếu câu trả lời xuất hiện — chúng tôi hành động.
Và cũng có lúc, chúng tôi chỉ làm:
không vì lý do, không vì kết quả,
mà vì trực giác mách rằng điều ấy đúng — và đẹp.
Bởi đôi khi, hướng về Chân – Thiện – Mỹ đã là đủ.
Hành trình với Trà là infinity – không có điểm dừng
Những dòng chữ trong “Tại sao?” không phải kết luận cuối cùng.
Chúng là dấu mốc của suy tư, quan sát và chuyển hoá.
Chúng tôi hy vọng có thể mang đến những sản phẩm của tạo hoá với những tìm tòi mang tính nhân sinh :
rõ ràng – chân thực – đầy bản địa.
…. trong khoảnh khắc thưởng trà nào đó của chính mình
mỗi người sẽ tìm thấy câu trả lời của riêng mình.
Biết đâu:
một bước chân trong vườn,
một khoảnh khắc im lặng,
một chén trà chạm vào vị giác,
lại mở ra một cánh cửa khác —
đến tự nhiên, đến ý thức, đến cái đẹp, và đến chính mình.
Và có thể, một ngày nào đó,
câu hỏi “Tại sao?” không còn cần giải thích —
